[Dịch] Từ Điều: Ta Âm Thầm Tu Tiên Trong Thế Giới Võ Đạo

/

Chương 96: Chuyển vận nhân tài đến Linh giới! (2)

Chương 96: Chuyển vận nhân tài đến Linh giới! (2)

[Dịch] Từ Điều: Ta Âm Thầm Tu Tiên Trong Thế Giới Võ Đạo

Khanh Ngôn Tử

6.037 chữ

28-04-2026

Những người khác cũng nhao nhao hùa theo, nhất thời trong điện vang lên toàn những tiếng “tông chủ anh minh”.

U Hồn phất tay, ra hiệu cho bọn họ lui xuống.

Mấy vị trưởng lão hớn hở rời đi.

Lúc sắp đi, Chu Nguyên còn nhỏ giọng lẩm bẩm với người bên cạnh: “Vị tân tông chủ này, kể ra còn hào phóng hơn Tô tông chủ nhiều…”

“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, đừng để Tô tông chủ nghe thấy…”

“Nàng ấy chạy từ lâu rồi, nghe thấy thế nào được.”

Trong điện yên tĩnh trở lại.

U Hồn nhìn ba đống ngọc giản kia, tiện tay phất một cái, đưa chúng lần lượt đến động phủ của mấy vị trưởng lão.

Sau đó hắn dựa lưng vào ghế, ánh mắt bình thản.

Những thứ như tài nguyên, đối với hắn mà nói, quả thật chẳng có ý nghĩa gì.

Bề ngoài hắn là nguyên anh sơ kỳ, nhưng cảnh giới thật sự lại giống hệt bản tôn.Chút tài nguyên này, nhét kẽ răng còn chẳng đủ.

Thay vì chất đống ở chỗ hắn cho mốc meo, chi bằng phân phát xuống dưới, nâng cao thực lực tổng thể của tông môn.

Dẫu sao, Bích Ba tông càng mạnh, tấm bình chướng của Nam Minh thất thập tam hào phàm nhân giới càng thêm vững chắc.

Đó mới là mục đích thật sự của hắn.

U Hồn thu lại dòng suy nghĩ, chợt nhớ ra một chuyện.

Bản tôn từng nói, mấy ngày nữa hình như sẽ đưa một người từ phàm nhân giới đến Linh giới.

......

Vài ngày sau.

Bên ngoài sơn môn Bích Ba tông, một bóng người đáp xuống.

Người này trông chừng ngoài hai mươi, dung mạo tuấn tú, giữa hàng mày thấp thoáng một vẻ… phải nói thế nào nhỉ, một vẻ nóng nảy khó kìm.

Tựa như con dã thú bị nhốt trong lồng quá lâu, cuối cùng cũng ngửi thấy mùi không khí bên ngoài.

Người này chính là Diệp Thần.

Hắn ngẩng đầu nhìn cổng chào tông môn trước mắt, hít sâu một hơi.

Thế giới mới! Một thế giới rộng lớn hơn!

Cuối cùng hắn cũng đến rồi.

Hắn đã chờ ngày này quá lâu.

Những năm tháng ở phàm nhân giới, hắn sắp bị đè nén đến phát điên.

Không phải phàm nhân giới không tốt.

Hoàn toàn ngược lại, phàm nhân giới quá tốt.

Tốt đến mức hắn chẳng có việc gì để làm.

Từ khi thế giới ấy xuất hiện một nhân vật tên là Đại Ái Tiên Tôn tiếp quản, phàm nhân giới đã hoàn toàn đổi khác.

Thiên hạ đại đồng.

Bốn chữ này nói ra thì dễ, nhưng muốn thật sự làm được, phải dốc biết bao năm tháng tâm huyết.

Vậy mà Đại Ái Tiên Tôn đã làm được.

Vị Đại Ái Tiên Tôn ấy cai trị phàm nhân giới đâu vào đấy, người người an cư lạc nghiệp, ngoài đường không ai nhặt của rơi, đêm đến nhà nhà chẳng cần đóng cửa.

Hành hiệp trượng nghĩa?

Không có chỗ để hành.

Lên tiếng vì chính nghĩa?

Chẳng còn ai cần.

Ban đầu Diệp Thần còn khá vui mừng, cảm thấy thế giới này cuối cùng cũng tốt đẹp rồi.

Nhưng về sau hắn mới phát hiện, hình như mình… đã trở nên dư thừa.

Hắn thích hành hiệp trượng nghĩa, thích khoái cảm khi thấy chuyện bất bình liền hét lớn một tiếng rồi ra tay.

Hắn thích nhìn ác nhân chịu tội, người lương thiện được cứu, thích cảm giác thỏa mãn ấy.

Nhưng phàm nhân giới đã chẳng còn mấy chuyện bất bình.

Ác nhân? Đã có Đại Ái Minh trông coi.

Người tốt? Đã có Đại Ái Minh che chở.

Một tu sĩ trúc cơ đỉnh phong như hắn, ở phàm nhân giới có thể làm được gì? Cùng lắm chỉ là giúp người ta tìm mèo chó đi lạc, hoặc dạy dỗ vài tên tiểu tặc trộm gà bắt chó mà thôi.

So với giang hồ hắn hằng tưởng tượng, quả thật khác xa một trời một vực.

Bởi vậy, ngoài lúc tu luyện, hắn luôn cảm thấy trong lòng bức bối khó chịu.

Tựa như có thứ gì đó đang bốc cháy trong lồng ngực, thiêu đốt đến mức khiến hắn đứng ngồi không yên.

Cho đến ngày hôm ấy, Cố Ngôn tìm đến hắn.

Đồng môn năm xưa, nay đã là Trường Sinh đạo quân cao cao tại thượng trong tông môn.

Diệp Thần ngơ ngác nhìn gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt, nhất thời quên cả hành lễ.

Dĩ nhiên hắn vẫn nhớ Cố Ngôn, chỉ là không ngờ khi gặp lại, mọi chuyện đã thành ra thế này.

Khi ấy, Cố Ngôn nói với hắn: “Có muốn đến một thế giới rộng lớn hơn không?”

Chỉ một câu ấy thôi, mắt Diệp Thần đã sáng rực.

Hắn thậm chí còn chưa kịp nghĩ kỹ vì sao đối phương lại đến hỏi mình câu này.

Cũng chưa kịp cân nhắc thân phận đôi bên cách biệt, nên dùng lời lẽ thế nào cho phải.

Vì vậy, hắn buột miệng thốt ra chữ đã bị đè nén trong lòng suốt nhiều năm:

“Muốn!”

Thế là hắn đến đây.

Diệp Thần thu lại dòng suy nghĩ, cất bước đi về phía sơn môn.

Đi được hai bước, hắn bỗng khựng lại.

Khoan đã.

Ta là ai?

Ta từ đâu đến?

Ta muốn đi đâu?

Diệp Thần sững sờ đứng tại chỗ, mày nhíu chặt.

Lạ thật, sao đột nhiên lại không nhớ ra?Hắn chỉ biết mình đến đây để nương nhờ một người tên U Hồn, nghe nói là do cố nhân gửi gắm, bảo hắn đến nơi này tu luyện.

Nhưng cố nhân kia là ai, hắn lại không tài nào nhớ ra.

Hắn từ đâu đến, hắn cũng chẳng nhớ nổi.

Cứ như thể có một đoạn ký ức đã bị người ta cưỡng ép xóa sạch vậy.

Diệp Thần gãi đầu, trong lòng thoáng hoang mang.

Thôi vậy, không nhớ ra thì khỏi nghĩ nữa.

Dù sao người tên U Hồn kia hẳn sẽ biết.

Hắn cất bước đi tiếp, tiến về phía sơn môn Bích Ba tông.

Trước sơn môn có hai đệ tử trực ban. Thấy có người đến, bọn họ đang định lên tiếng hỏi thì một người trong đó bỗng khựng lại.

“Ngươi là… người mới đến?”

Diệp Thần gật đầu: “Đúng vậy, ta phụng mệnh tông chủ đến đây.”

Đệ tử kia đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt. Trúc cơ đỉnh phong, khí tức ngưng thực, trông cũng không giống kẻ xấu.

“Đi theo ta, tông chủ đã dặn, hôm nay sẽ có người tới.”

Diệp Thần theo đệ tử kia đi vào trong. Dọc đường băng qua mấy tòa điện vũ, lại xuyên qua một dãy hành lang dài, cuối cùng cũng đến trước một đại điện.

“Tông chủ ở bên trong, ngươi tự vào đi.”

Diệp Thần nói lời cảm tạ, hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào.

Tông chủ điện.

U Hồn nhìn người trẻ tuổi trước mắt, thần thức quét qua cơ thể hắn.

Trúc cơ đỉnh phong.

Khí tức ngưng thực, căn cơ vững chắc.

U Hồn khẽ gật đầu.

“Ngươi tên là Diệp Thần?”

“Phải.” Diệp Thần chắp tay hành lễ: “Đệ tử Diệp Thần, bái kiến tông chủ.”

U Hồn ừ một tiếng, không nói thêm gì.

Hắn đương nhiên biết rõ lai lịch của Diệp Thần.

Đến từ Nam Minh thất thập tam hào phàm nhân giới, kiếp trước chính là tôn giả cấp bậc Võ đạo cửu chuyển.

Cửu chuyển Võ tôn.

Bốn chữ này, ở Linh giới có lẽ chẳng mấy ai biết đến.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!